Bài Mới

Huyền Thoại Robert Black (hay The Grangemouth Serial Killer, Kẻ Sát Nhân Hàng Loạt Vùng Grangemouth)

Cuối cùng vào ngày 19/05, phiên tòa xét xử lại Robert Black được mở ra. Gã bị kết án chung thân và phải ngồi tù ít nhất 35 năm mới được đoái hạn. Tính theo bản án này, Robert Black phải “hưởng thụ” cuộc sống sau tấm song sắt ít nhất cho đến năm 1929, khi đó gã bước sang tuổi 82.

Robert Black chưa bao giờ biết cha mẹ mình là ai. Bởi một lẽ khi Jessie Hunter Black sinh cậu bé vào ngày 21/04/1947, bà ta từ chối đưa tên cha của đứa trẻ vào giấy khai sinh. Năm đó Jessie được 24 tuổi, chưa kết hôn làm chân công nhân trong nhà máy và ở thời kỳ đó những người phụ nữ không chồng mà có con rất bị kỳ thị. 

Chính vì thế, Jessie Hunter Black quyết định cho Robert Black đi làm con nuôi. Sau này, Robert Black nói với nhà tâm lý học Ray Wyre rằng “Tôi thậm chí không nhớ nổi mặt mẹ mình như thế nào. Bà ta không cần tôi chính vì thế đã cho tôi từ khi tôi mới 6 tháng tuổi. Tôi không biết rằng nếu được sự quan tâm của bố mẹ số phận của tôi có thay đổi hay không? Tôi có trở thành người như thế này hay không? Chỉ có Chúa mới biết”.

Trong vòng một năm sau, Jessie Hunter Black lập gia đình với Fracis Hall. Cả hai có với nhau 4 đứa con, gia đình nhập cư vào Australia để sinh sống và không ai trong số đó những đứa con biết được mình còn có một người em cùng mẹ khác cha. Jessie qua đời vào năm 1982. Kể từ khi từ bỏ đứa con dứt ruột sinh ra, Jessie không có bất kỳ liên lạc nào với con trai mình.

Trong khi bà Jessie đang “mải miết” với chồng mới và những đứa con thì Robert cũng bắt đầu cuộc sống với một gia đình mới. Ông bà Jack và Margaret Tulip đã 50 tuổi nhận nuôi đứa trẻ còn nhỏ mà không có cha mẹ chăm sóc. Người cha nuôi đã qua đời khi Robert mới lên 5 chính vì thế cậu bé nhận được sự chăm sóc nhiều hơn từ bà Margaret Tulip. 

Bác sĩ tâm lý Ray Wyre cho rằng có thể Robert Black có một số loại chấn thương cảm xúc, “Hầu hết chúng ta có khả năng nhớ lại được điều gì đó đã gây ấn tượng mạnh trong quá khứ mặc dù rất mơ hồ nhưng điều này có thể xảy ra kể cả trước khi chúng ta 5 tuổi”. 

Mặc dù người dân địa phương đều nhớ nguyên nhân tại sao trên người cậu bé Robert Black thường xuyên có vết thâm tím trên người nhưng ngược lại Robert lại không thể nhớ được những điều đó. Cậu bé không nhớ rằng ông Jack khi còn sống có hành vi bạo lực với mình hay không nhưng lại nhớ chuyện bà Margaret thường nhốt anh ta trong nhà như một hình phạt cho hành vi sai trái hay bắt gã tụt hết quần và dùng thắt lưng vụt vào mông. Hàng đêm, Robert thường bị những cơn ác mộng hành hạ, anh ta tưởng tượng rằng có một con quái vật rất khủng khiếp đang ở dưới gầm giường chỉ trực có cơ hội là “xơi tái” mình luôn.

Người bạn học cùng tiểu học với Robert, Colin McDougall vẫn nhớ đến Robert là một cậu bạn có tính tình hung hăng và hơi ương ngạnh “Cậu ta hay thui thủi một mình nhưng cứ ai động vào xem. Ngoài ra cậu ta rất ít tham gia những sân chơi với mọi người mà thích dành thời gian với những đứa ít tuổi hơn, những người mà cậu ta có thể bắt nạt được dễ dành”. 

McDougall kể lại: “Chúng tôi cũng rủ hắn chơi cùng nhóm nhưng hắn không thích, chỉ thích làm lãnh đạo nhóm tự hắn thành lập ra gồm một vài đứa trẻ ít tuổi hơn”. Một người bạn khác cùng lớp, Jimmy Minnes cũng nhớ lại một sự cố gây ấn tượng mạnh với mình “Tôi nhớ có lần Robert Black lao vào đấm túi bụi một cậu bé mà không có bất cứ lý do gì. Cảnh tưởng thật là khủng khiếp. Hậu quả là cậu bé bị gãy một chân”. 

Năm 1958, bà Margaret Tulip qua đời khi Robert 11 tuổi và được gửi đến một nhà trẻ ở Falkirk. Kể từ đây, tính cách hung hãn và những hành vi khác thường của Robert Black ngày càng bộc lộ dần qua thời gian.

Trong khi sống chung với bà Tulip, Robert đã biết “tự thỏa mãn tình dục” một cách lén lút từ khi tuổi còn nhỏ. Sau này, gã thừa nhận nhận rằng, từ năm 8 tuổi đã thường xuyên đưa các đồ vật vào hậu môn để được “lên đỉnh” và cứ thế tiếp diễn cho đến tuổi trưởng thành. Như một đứa trẻ con đang tuổi trưởng thành, gã cũng rất quan tâm, tò mò đến bộ phận sinh dục của những đứa trẻ khác. Ở tuổi lên 5, Robert với một đứa con gái cùng nhau cởi hết quần áo của mình để so sánh... “chỗ kín”.

Chán cảnh “làm tình” với những đồ vật, năm 12 tuổi gã rủ hai chàng trai khác thực hiện một vụ hãm hiếp cho thỏa chí tò mò. Cả bọn tấn công một cô bé da đen song do thiếu hiểu biết nên chúng không thể tìm được đường thâm nhập vào “chỗ kín” của nạn nhân. Các nhà chức trách phát hiện ra sự việc liền chuyển Robert Black đến Red House ở Musselburgh để quản lý và giáo dục. Tại đây, gã bị một nhân viên nam lạm dụng tình dục, cũng trong thời gian ở Red House, gã theo học ở trường Musselburgh Grammar School và tỏ ra đặc biệt thích thú với môn bóng đá với bơi lội.

Lên 15 tuổi, Robert Black rời Red House để bắt đầu cuộc sống mới, gã xin được một chân giao hàng ở Greebock gần Glasgow. Cuộc sống cứ thế lẳng lặng trôi qua cho đến một hôm…
Năm 17 tuổi, Robert Black bị kết án lần đầu tiên khi dụ dỗ một bé gái 7 tuổi đến tòa nhà bỏ hoang rồi siết cổ cho đến khi nạn nhân không còn ý thức và bắt đầu thủ dâm trên chính xác chết đó. Tên “râu xanh” bị kết tội “dâm ô và dâm dục” cho hành vi phi đạo đức, mất hết tính người này bằng một lời… khiển trách.

Sau này, Robert chuyển đến Grangemouth và làm công việc trợ lý cho một chủ thầu xây dựng. Tại đây, gã “kiếm” được một cô bạn gái, Pamela Hodgson mà hắn ta cảm thấy yêu thực sự và muốn “rước” cô nàng về dinh. Và “con quỷ” trong người gã được dịp lớn dần khi cô bạn gái đòi chia tay sau một vài tháng “qua lại”, việc này làm Robert như phát điên lên. 

Năm 1966, những biểu hiện của việc ham muốn tình dục càng mạnh mẽ khi gã liên tục quấy rầy bà chủ nhà cùng cô cháu gái của bà mới được 9 tuổi. Thu hết can đảm, cô gái kể hết chuyện cho bố mẹ mình, mặc dù không tố cáo những việc làm bỉ ổi của gã cho cảnh sát song họ yêu cầu tên “yêu râu xanh” lập tức rời khỏi nhà mình nếu không sẽ thuê một đội thợ xây khác đến tiếp quản lại công việc.

Vào thời gian này, Robert quay trở về Kinlochleven nơi gã lớn lên. Hắn thuê một phòng trọ của đôi vợ chồng già sống cùng cháu gái lên 7 tuổi. Vẫn không từ bỏ được những ham muốn tình dục của mình, Robert tiếp tục gạ gẫm cô bé. Cũng thời gian này, những việc làm của y đã bị phát giác và cảnh sát lập tức vào cuộc. Tên “râu xanh” bị kết án một năm và được đưa đi cải tạo ở Polmont.

Sau khi được thả tự do, hắn dời Scotland để đến London. Không biết có phải cơm tù đã khiến Robert run sợ hay không mà thời gian này, gã giảm hẳn những hành vi quấy rầy các em gái nhỏ. Nhưng đây không phải lý do. Nguyên nhân để tên “yêu râu xanh” im hơi lặng tiếng là vì tìm được thú vui khác, đó là những hình ảnh và các băng đĩa khiêu dâm của trẻ em. Cảnh sát khám xét nhà của Robert khi gã bị bắt giữ về tội giết người, họ đã thu được 100 tạp chí và 50 video có nội dung đồi trụy. 

Ở London hắn xin được công việc một giám sát, bảo vệ tại hồ bơi, thi thoảng gã xuống bơi và đứng ở một góc khuất lén lút ngắm các cô gái trẻ một cách thèm thuồng. Việc làm này của gã nhanh chóng bị một cô gái phát hiện, cô gái phàn nàn với ban quản lý hồ bơi và Robert Black bị mất việc. 

Trong khi sinh sống tại London, Robert Black dành phần lớn thời gian của mình đến các quán rượu chơi trò ném phi tiêu để giải trí. Chơi khá tốt, chính vì thế gã trở thành gương mặt nổi tiếng chơi phi tiêu nghiệp dư được nhiều người biết đến. Cũng trong thời gian này, Eric Bristow, nhà vô địch thế giới môn phi tiêu biết đến Robert, “Tôi nhớ rằng anh ta luôn đi một mình, một người dường như không có bạn gái cũng như mối bận tâm nào ngoài bản thân anh ta”. Năm 1976, Robert trở thành một tài xế xe tải, do vậy gã thuộc nằm lòng một số tuyến đường của Vương quốc Anh đặc biệt là những con đường nhỏ.

Robert Black gặp Eddie và Kathy Rayson ở quán rượu tại Stamford Hill năm 1972. Họ làm quen và trò chuyện với nhau, Black nói rằng mình chưa tìm được chỗ nào để sinh sống, anh bạn mới quen Rayson ngỏ ý cho Robert mượn gác mái làm nơi ở, “Sao anh bạn không nói sớm, nếu không chê thì anh bạn đến gác mái nhà tôi mà ở, free luôn, không phải lăn tăn vấn đề tiền nong đâu”, thấy bạn nhiệt tình nên Robert vui vẻ nhận lòng tốt của Kathy Rayson. 

Sau khi Robert Black bị kết tội năm 1994, Eddie Rayson nhớ lại “đó là một người thuê nhà không có gì đáng chê trách. Mặc dù tôi cho Robert ở không lấy tiền nhưng anh chàng cứ một mực đòi trả tiền cho tôi và trả rất đúng hạn, không gây ra điều gì làm chúng tôi phải khó xử”. 

Robert Black thường tham gia những bữa tiệc thịt nướng với vợ chồng của Kathy Rayson cùng những đứa con của họ và đôi khi họ lên phòng của anh ta cùng nghe nhạc hay chơi bài nhưng ngoài những lúc này ra họ hiếm khi nhìn thấy gã. Mặc dù Eddie, Rayson đều cho rằng bọn họ là những người bạn thân thiết nhưng “Robert Black không bao giờ kể về bản thân anh ta hay những chuyện trong quá khứ”. Eddie và con trai của Kathy Rayson, Paul nhận xét rằng “Anh ta có một chút gì đó kì quặc, nhiều lúc ngây ngô như một đứa trẻ đang lớn và đặc biết người anh ta có mùi gì đó rất lạ”.

Năm 1976, Robert Black bắt đầu làm tài xế cho công ty Poster Dispatch Storage (PDS). Công việc của gã là vận chuyển những tấm poster đến các kho hàng khác nhau trên khắp nước Anh và Scotland. Gã làm việc cho PDS 10 năm tiếp theo cho đến khi bị buộc thôi việc bởi vì gây ra nhiều vụ tai nạn nhưng may mắn cho Robert, gã được những nhân viên làm cùng xin cho vì thế không bị mất việc. Robert tiếp tục công việc lái xe của mình một cách cẩn trọng hơn, do đặc thù công việc y thường xuyên đi lại giữa London, Scotland và thường dừng lại ở Midlands để thăm con trai của Rayson, John cùng những người bạn của mình.

Ở sau chiếc xe tải của mình, Robert cất giữ những đồ vật để thủ dâm, gã thường nhét chúng vào hậu môn đồng thời sờ soạng, ngắm nghía các cô gái trẻ để được thỏa mãn thú vui tình dục. Sau này, gã có bộc bạch với cảnh sát rằng “Khi chạy xe buổi tối, tôi thường dành thời gian để “tự thưởng” cho mình. Tôi nhét sextoy có trên xe vào hậu môn đồng thời hít hà những bộ quần áo của con gái mà mình sưu tập được đặc biệt là đồ bơi để “tìm” cảm giác lên đỉnh”. 

Một buổi chiều nắng nóng cuối tháng 07/1982, cô bé Susan Maxwell, 11 tuổi xin phép mẹ mình, bà Liz: “Mẹ ơi, một tuần một buổi mẹ cho con đi chơi tennis với Alison Raeburn nhé”. Bà Liz miễn cưỡng đồng ý nhưng trong thâm tâm bà vẫn lo lắng về sự an toàn của con gái bởi có quá nhiều các phương tiện tham gia giao thông. Susan Maxwell chưa bao giờ đi đâu một mình, song cô bé cũng đã đến tuổi phải học cách tự lập, đó cũng là lý do để bà Liz đồng ý lời đề nghị của con gái. 

Gia đình Maxwell sống tại một trang trại ngoại Corhill ở Tweed, một ngôi làng nhỏ nằm bên cạnh biên giới giữa Anh và Scotland. Susan đi chơi tennis phải đi qua biên giới Scotland ở Coldstream cách nhà riêng khoảng 2 dặm. Đa số dân cư sinh sống trên tuyến đường Susan qua đều quen biết cô bé và có một điều đặc biệt không phải khu vực nào cũng có đó là, người dân luôn để ý mọi thứ cho nhau, đặc biệt là trẻ em.

Mãi không thấy cô con gái đi chơi về, bà Liz như ngồi trên lửa đốt nên quyết định đi tìm. Sau này, bà Liz đau khổ kể lại “Tôi nghĩ rằng, buổi chiều hôm đó thời tiết rất oi bức vì vậy con bé nhà tôi chỉ chơi khoảng 1 tiếng sẽ cảm thấy mệt và về nhà sớm. Nhưng chờ mãi không thấy đâu, tôi rất sốt ruột. 

Giá mà tôi không đồng ý thì bây giờ tôi vẫn được nhìn thấy và chơi đùa với con bé”, bà Liz vừa khóc vừa kể tiếp “Trên đường đi, tôi hi vọng gặp Susan, đến sân tennis Lennel cũng không thấy đâu. Tôi gọi điện hỏi bạn của nó, Alison và biết rằng con bé đã chia tay Susan rồi về nhà của mình. Tôi bắt đầu hoảng loạng không giữ được bình tĩnh rồi Fordyce- chồng bà Liz- gọi điện báo công an”.

Cảnh sát bắt đầu nhập cuộc truy tìm cô bé Susan 11 tuổi. Một vài nhân chứng cho hay đã nhìn thấy Susan khi cô bé đi qua cây cầu bắc qua sông River Tweed và sau đó thì không thấy đâu. “Tôi nhìn thấy con bé mặc áo vàng, cùng chiếc vợt tennis. Tôi vẫn còn nhìn thấy Susan qua cây cầu đi về mà, lúc đấy khoảng 16:30 và sau đó tôi cũng đi không chú ý nữa”, một nhân chứng cho hay. Không một ai tận mắt nhìn thấy Susan bị bắt cóc nhưng theo nhận định của cảnh sát có thể cô bé bị mất tích ngay thời điểm ở cầu, sau khi người đàn bà nhìn thấy con bé quay mặt đi.

Cuộc tìm kiếm được thực hiện rất tỉ mỉ với gần hai phần ba dân số Corhill tham gia góp sức. Gia đình Maxwell cũng tổ chức một buổi họp báo nhờ đó thông tin về cô bé Susan càng nhiêu người biết đến. Và rồi, “chúng tôi được cảnh sát báo rằng đã tìm thấy một thi thể bé gái rất trùng khớp với những miêu tả của con bé nhà tôi và yêu cầu người thân đến nhận dạng. Chúa ơi, lúc đó cả nhà tôi đều hoảng loạn chỉ hy vọng không phải. Nhưng…”, bà Liz không nói nên lời.

Không một ai chứng kiến những chuyện xảy ra khi nạn nhân đang ở trong khu vực cây cầu và Coldstream, không ai biết rằng chính Robert Black là kẻ đã bắt cóc Susan Maxwell. Hắn đã cưỡng hiếp và siết cổ cô bé cho đến chết rồi vứt xác ở một con đường gần Uttoxeter, cách trung tâm vương quốc Anh khoảng 250 dặm.

Một người đàn ông tên là Arthur Meadows đã tìm thấy thi thể của cô bé Susan trên một con mương nằm bên cạnh đường quốc lộ tại Loxley, ngay bên ngoài Uttoxeter, Midlands, cách 250 dặm so với nơi Susan bị bắt cóc. Khi gia đình nạn nhân yêu cầu nếu có thế thì cho họ nhìn mặt con gái nhỏ của mình lần cuối. Song cảnh sát cảnh báo rằng, “Gia đình phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ bởi do thời tiết quá nắng nóng, thi thể bị chết được khoảng 2 tuần vì thế đang trong thời kỳ phân hủy rất khó nhận dạng. Bản thân chúng tôi cũng rất khó xác định chính xác nguyên nhân gây ra cái chết của nạn nhân”. 

Theo hồ sơ điều tra, đầu mối duy nhất mà các điều tra viên có thể nhìn thấy bằng mắt thật đó chính là nạn nhân không có quần áo trên người, bước đầu cảnh sát cho rằng có thể đây là một vụ tấn công tình dục song đó vẫn chỉ là nhận định chưa có chứng cứ gì xác minh.Thi thể của cô bé Susan Maxwell đang trong thời kỳ phân hủy nên rất khó xác định nguyên nhân gây ra cái chết.

Khi thi thể của Susan được tìm thấy ở Staffordshire, dĩ nhiên công việc điều tra sẽ thuộc về phòng cảnh sát ở đây và họ đã có sự phối hợp chặt chẽ với cảnh sát vùng Northumbria để nhanh chóng tìm thấy hung thủ. Nhân chứng cuối cùng nhìn thấy cô bé đi bộ cũng được hỏi lại đồng thời cảnh sát cũng hỏi thăm cả những người dân tại khu vực hiện trường. Hình ảnh của Susan Maxwell được dán khắp nơi và một trang web cũng được thành lập, công tác điều tra được cảnh sát triển khai rất nhanh chóng và hợp lý. 

Các tài xế thường lái xe đi lại giữa Scolands và Staffordshire cũng được cảnh sát “thăm hỏi”. Một nhân chứng quan trọng đến từ Mark Ball, một nam y tá đã cung cấp thông tin “Tôi nhìn thấy một cô bé rất phù hợp với những mô tả của cảnh sát bị lôi lên chiếc xe màu nâu sẫm hiệu Triumph 2000. Ngày tôi nhìn thấy vào đúng ngày nạn nhân bị bắt cóc”. Từ thông tin này, 19.000 tài xế sở hữu chiếc xe màu nâu sẫm Triumph đã được xét hỏi song cảnh sát chưa xác định được nghi phạm của vụ án.

Một năm trôi qua, vụ án dậm chân tại chỗ, hung thủ vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật và có thể rất nhiều người khác sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của gã, còn gia đình nạn nhân vẫn đau đáu một nỗi đau không nguôi vì cái chết thảm của cô con gái.

Một năm sau, 08/07/1983, tại khu nghỉ mát của Portobello nằm ở vùng ngoại ô của Edinburgh, Caroline Hogg, 5 tuổi đang tận hưởng một kỳ nghỉ vui vẻ với tiết trời lý tưởng. Buổi chiều, cô bé đến nhà bạn để ăn tiệc sau đó trở về nhà dùng bữa tối rồi cùng mẹ mình, bà Annette đưa bà ngoại ra bến xe buýt. Họ quay lại nhà trước 19:00, cô bé Caroline Hogg trong tâm trạng phấn chấn sau một ngày được vui chơi thỏa thích liền xin phép mẹ cho ra ngoài đường chơi 1 lúc vì chưa đến giờ ngủ. 

Chỉ cần đi bộ một đoạn ngắn là đến một sân chơi mà Caroline hay ra, chính vì thế “Thôi được rồi, mẹ cho con đi 5’ thôi đấy. Liệu mà về đừng để mẹ gọi”, bà Annette trả lời. Cũng giống như vùng Coldstream, Portobello là một cộng đồng nhỏ, nơi mà các cư dân sinh sống đều quen biết nhau. Ngoài ra, cô bé Caroline không bao giờ nói chuyện với người lạ và rất nghe lời gia đình dặn dò “cấm con đi dạo trong công viên hay đến những bãi họp chợ phiên ở xung quanh”.

Đến 19:15, đã quá 5’ được phép đi chơi mà không thấy con gái về bà Annette bảo cậu con trai Stuart đi tìm chị gái. Nhưng cậu bé quay trở về nói rằng không thấy Caroline đâu, lập tức cả gia đình đổ xô đi tìm. Sau một hồi tìm kiếm không thấy đâu, gia đình gọi điện báo cho cảnh sát trước 20:00. Nhiều người đã thấy cô bé ra ngoài chơi vào tối hôm đó và có một vài người khác chứng kiến một cô bé khá giống Caroline bị một người bắt cóc, “Chúng tôi nhìn thấy một người đàn ông rất bẩn thỉu, ăn mặc lôi thôi lảng vảng ở khu vực sân chơi”.

10 ngày sau, 18/07, thi thể Caroline được tìm thấy ở Twycross, Leicestershire gân A44, con đường nối từ Northamton đến Coventry. Thi thể cô bé nằm cách hiện trường phát hiện Susan Maxwell khoảng 300 dặm. Cũng giống như nạn nhân trước, do thời tiết nắng nóng nên xác chết phân hủy nhanh hơn bình thường vì thế nguyên nhân gây ra cái chết vẫn là một bí ẩn. Cô bé được nhận ra nhờ chiếc bờm và mặt dây chuyền hình trái tim ngoài ra cơ thể nạn nhân hoàn toàn nude do vậy chết vì động cơ tấn công tình dục hoàn toàn là một nhận định hợp lý.

Với những điểm tương đồng rất rõ ràng trong cái chết của Susan và Caroline nên cảnh sát trưởng Constables đưa 4 đơn vị : Northumbria (nơi Susan bị bắt cóc), Staffordshire (nơi Susan được tìm thấy), Edinburgh (nơi Caroline bị bắt cóc) và Leicestershire (nơi Caroline được tìm thấy) lập thành một ban chuyên án để điều tra. 

Mặc dù, cảnh sát rất cố gắng song 3 năm đã trôi qua cuộc điều tra vẫn chưa thu được kết quả nào. Tên hung thủ vẫn còn là một ẩn số nhưng lại có thêm một bé gái nữa trở thành nạn nhân.

Vào ngày 26/03/1986, Sarah Harper, 10 tuổi sống ở Morley, Leeds đã trở thành “miếng mồi” cho tên sát nhân. Vào lúc 20:00 khi serie kịch đời thường được hâm mộ nhất nước Anh “Coronation Street” kết thúc. Bà Jacki, mẹ của Sarah nhờ cô con gái đi mua ổ bánh mì ở cửa hàng gần nhà. Sarah đi ra khỏi nhà với 1 bảng mẹ đưa cho và đến cửa hàng K&M nằm trên đường Peel, cách nhà hơn 100m. Người bán hàng còn nhớ rất rõ Sarah có đến cửa hàng mua bánh mì và chai nước chanh song cũng như hai nạn nhân trước, cô bé đã biến mất và không còn cơ hội trở về nhà.

Vào khoảng 20:15, bà Jacki bắt đầu lo lắng vì từ nhà đến cửa hàng chỉ mất 5’, bà sai cô chị, Claire đi tìm. Song khi trở về gia đình chỉ nhận được cái lắc đầu từ cô con gái lớn. Cả nhà vội vàng chia nhau đi tìm và đến 21:00 thì báo cảnh sát. Cũng như hai vụ án mạng trên, mặc dù rất cố gắng song cuộc điều tra cũng không thu được kết quả gì khác biệt.

Vào ngày 19/04, David Moult dắt chó đi dạo qua sông River Trent ở Notingham thì phát hiện cái gì đó khác thường nổi trên sông. “Tôi nghĩ đó là một mảnh vải ai đó vứt nhưng khi nhìn kỹ lại thì bàng hoàng nhận ra đó là một xác chết. Tôi lấy một cái gậy kéo thi thể sang một bên bờ sông và gọi điện báo cho các vị”, David Moult tưởng thuật lại mọi chuyện cho cảnh sát.  Bộ phận pháp y sau khi tổ chức khám nghiệm đã đưa ra một kết quả khủng khiếp. Theo mô tả của bác sĩ Ray Wyre, “Sarah bị hung thủ tấn công rất dã man, hậu môn và âm đạo của nạn nhân bị “hành hạ” nghiêm trọng”. 

Ba bé gái bị sát hại một cách rất dã man, chính vì thế ban chuyên án quyết tâm sẽ truy bắt bằng được tên sát thủ máu lạnh, không thể để thêm nhiều người vô tội phải mất mạng. Theo nhận định của cảnh sát, ba thi thể được tìm thấy trong phạm vi 26 dặm, họ cho rằng các vụ giết người này có liên quan đến nhau. 

Nạn nhân bị vứt dọc theo một cung đường vì thế rất có thể việc này có liên quan đến đặc thù công việc của tên hung thủ, đó là lái xe tải. Cảnh sát phải đối mặt với áp lực rất lớn để giải quyết 3 vụ trọng án xảy ra để trấn an dư luận. Nhờ nhận định chính xác nên hướng điều tra cũng đi đúng hướng, nhưng phải chờ đến 4 năm sau tên Robert Black mới bị sa lưới. 

Robert Black bị bắt giữ vào ngày 14/07/1990 khi gã đang ở gần Stow, Scotland. Lúc này, gã đang bắt cóc một bé gái 6 tuổi trên đường phố và đẩy mạnh nạn nhân lên xe tải. Đúng lúc này một nhân chứng đã nhìn thấy và ngay lập tức gọi điện báo cảnh sát. Cảnh sát đã có mặt kịp thời giải cứu nạn nhân khi gã chuẩn bị lái xe tải đưa nạn nhân đi “hành quyết”. 

Bố của cô bé 6 tuổi cũng là một trong những cảnh sát đến hiện trường đầu tiên, ông ôm con vào lòng và vui sướng trào nước mắt khi con mình vừa thoát khỏi tay tử thần. Ngoài ra, ông còn phát hiện một đứa trẻ nữa đang ở sau chiếc xe tải bị nhét giẻ vào miệng và nằm co ro trong chiếc túi ngủ. Tinh thần nạn nhân rất hoảng loạn song rất may cô bé không bị tổn thương gì. 

Lục soát nhà của Robert Black cảnh sát thu được bộ sưu tập khổng lồ các phim và tranh ảnh khiêu dâm trẻ em. Một tháng sau, Robert Black bị kết tội bắt cóc trẻ em và chung thân là bản án dành cho tên sát nhân “râu xanh” này.

Phải mất nhiều năm cảnh sát mới tóm cổ được tên sát nhân "râu xanh".Cảnh sát nghi ngờ Robert Black có liên quan đến cái chết của Susan Maxwell, Caroline Hogg và Sarah Harper. Họ kiểm tra hóa đơn xăng của gã và sau một thời gian điều tra, cảnh sát buộc tội Robert Black cũng chính là hung thủ gây ra cả ba vụ án mạng trên. 

Cuối cùng vào ngày 19/05, phiên tòa xét xử lại Robert Black được mở ra. Gã bị kết án chung thân và phải ngồi tù ít nhất 35 năm mới được đoái hạn. Tính theo bản án này, Robert Black phải “hưởng thụ” cuộc sống sau tấm song sắt ít nhất cho đến năm 1929, khi đó gã bước sang tuổi 82.






Danh Sách

Ác Quỷ Nước Bỉ Adelaide Notorious Killer Albert Henry DeSalvo America's First Serial Killers Andrei Chikatilo Anh Em Nhà Menendez Anthony John Hardy Anthony Sowell Australia's Hanna Lecter Bác Sĩ Móc - Phin Bác Sĩ Sát Nhân Bác sĩ Tử Thần Bevan Spencer Von Einem Billy The Kid Charles Sobhraj Dana Sue Gray David Berkowitz Diane Downs Eddie Gein Erik Menendez Garrett Wilson Gary Leon Ridgway Giáo Sư Lê Harold Freddy Shipman Henry Lee Lucas Homme aux mille visages Irina Gaidamachuk Ivan Robert Marko Milat Jack Gus Famum Jack The Ripper Jacques René Mesrine Jeffrey Dahmer Joachim Georg Kroll John Wayne Gacy John Wayne Glover Joseph Edward Duncan III Juan Corona Katherine Mary Knight Kẻ Ăn Thịt Người Kẻ Bóp Cổ Vùng Bờ Biển Tây Kẻ Đào Tẩu Kẻ Đồ Tể Bằng Cưa Kẻ Đồ Tể Tên Jack Kẻ Đồ Tể Vùng Camden Kẻ Giết Người Thong Thả Kẻ Lột Da Người Kẻ Mổ Bụng Vùng Frankford Kẻ Sát Nhân Âu Yếm Kẻ Sát Nhân Ăn Thịt Người Vùng Milwaukee Kẻ Sát Nhân Ba Lô Kẻ Sát Nhân Bằng Rựa Kẻ Sát Nhân Biệt Hiệu Ông Chủ Kẻ Sát Nhân Bikini Kẻ Sát Nhân Đáng Sợ Nhất Nước Úc Kẻ Sát Nhân Đánh Bom Kẻ Sát Nhân Hàng Loạt Vùng Grangemouth Kẻ Sát Nhân Hoàng Đạo Kẻ Sát Nhân Mang Mặt Nạ Da Người Kẻ Sát Nhân Mổ Bụng Kẻ Sát Nhân Người Già Kẻ Sát Nhân Phụ Nữ Bất Thường Kẻ Sát Nhân Sông Green Kẻ Sát Nhân Ted Bundy Kẻ Sát Nhân Vùng Colorado Kẻ Sát Nhân Vùng Spokane Kẻ Sát Nhân Xưng Tội Kẻ Sát Nhân Y Tá Leonard Christopher Leopold and Loeb Lyle Menendez Marc Dutroux Mary Ann Robson Micajah Harpe Nathan Freudenthal Leopold Người Đàn Bà Thạch Tín Ricardo Ramirez Richard Albert Loeb Richard Franklin Speck Robert Black Robert Lee Yates Robin des Bois Français Ronald Jassen Sát Nhân Bé Trai Sát Nhân Bóng Đêm Sát Nhân Khét Tiếng Vùng Adelaide Sát Nhân Mặt Hề Sát Nhân Otaku Sát Nhân Sô Viết Sát Nhân Xa Lộ Sát Thủ Muôn Mặt Scott Lee Kimball The Asenic Woman The Australia's Worst Serial Killer The Backpacker Murderer The Big and Little Harp The Bikini Killer The Boston Strangler The Boy Killer The Butcher The Camden Ripper The Canada Killer The Clown Killer The Colorado Killer The Confession Killer The Deliberate Stranger The Dr Le The Dr. Death The Dr. Killer The Dr. Morphine The Duisburg Man-Eater The Duisburg Ruhr Cannibal The Eastside Strangler The Ennemi Public N° 1 The Evil in Belgium The Frankford Slasher The Freeway Killer The Grangemouth Serial Killer The Granny Killer The Green River Killer The Harpe Brothers The Horrible Harpes The Jazzi Jet The Kid The Machete Murderer The Menendez Brothers Killer The Milwaukee Man-Eater The Milwaukee Ruhr Cannibal The Monster Charleroi The Nickname Master Killer The Night Stalker The Nurse Killer The Otaku Murderer The Pampered Killer The Ripper The Russian Beauty Murderers The S-Strangler The Serpent The Son of Sam The Soviet Killer The Spokane Serial Killer The Stocking Strangler The Ted-Bundy Killer The Two Harps The UnAbom The Unbomber The Unusual Serial Female Kiler The Zodiac Killer Theodore John Kaczynski Theodore Robert Bundy Tsutomu Miyazaki Wiley Harpe William Bonin William H. Bonney William Henry McCarty